Người thợ lom hom với gốc gỗ trầm luân
Tạc phần thân như trăm năm mốc meo củ kỹ
Nên đường nét gọi là chuẩn mực tạo hóa
Người đời chắc củng nực cười về sự tàn phá thời gian
Tạc phần rễ miên man thấy dấu chân người đi từ thuở
trước
Dựng cơ đồ nuôi nấng lá hoa ,bao thế hệ tầng tầng lớp
lớp
Đã vì đời ,gió mưa xua đuổi trôi dạt những hạt đến từ
phương xa
Có bao thân lai tạo phù hoa rỗng tuếch quên mất mẹ là
loài thân gỗ cứng
Rỏ là đời thường , nhìn phường cơ hội gãy đổ đau mầm
non, dại dột xót xa
Người thợ tạc từ gỗ khuôn mặt thật thà ngây dại của
loài thú hoang
Dâng cho đời tôn thờ ngu muội làm của cải lừa mình,
dối người đầu vật mắt gĩa
Cố xum xoe : -nó đẹp, nhiều tiền nhưng tiếc rằng linh
hồn đã mất!
Tạc cái miệng, lở tay vì bút sa, tham lam đục khoét
nên rộng to lẻo mép
Một tiếng đinh như đạn nỗ đóng vào đầu khốn nạn vỡ
toang cố tìm đường chắp vá
Nên bóng đời quẫn quanh cứ như luân hồi qùy xuống chơi
vơi giữa trời cô quạnh
Xung quanh ngở ngàng bàng hoàng mở mắt trầm trồ ngợi ca
Trong lòng đang nghĩ ra toan tính chuyện thiệt hơn mặc
cả
Người thợ đã quên tình riêng, gửi vào chung mịt mùng
rơi vãi
Cố đổ đi những mạt nghèo bám theo một bức tượng vô hồn
có thật
Đứng bên đời phủi tay,miên man khói thuốc được mất
thưởng cho mình giây phút thăng hoa sự nghiện ngập.
|
Em gái Tuyết Trang sang chúc mừng anh Thuc Tranh có những ngôi nhà hoàn hảo rồi....Chúc anh luôn hạnh phúc bên mái ấm của mình gia đình....
Trả lờiXóaVà anh củng cảm ơn em gái Tuyết Trang nhiều
Trả lờiXóaTrang sang thăm anh Gỗ...chúc anh chủ nhật vui nhé!...
XóaCảm ơn em . Dạo này công việc bận nên ít về blog
XóaHOÀI THU
Trả lờiXóaThu nằm một sáng ngày xưa
Bên đồi hiu quạnh đợi trưa nắng vàng
Soi sông bóng đổ mơ màng
Giật mình nghe đả chiều tàn cuối mây
Thu nay vội vã qua tay
Thời gian chẵng đợi mưa bay hết buồn
Nắng ra như thuở bán buôn
Sớm đem chút vốn chiều hơn chút lời
Ngày mai nữa, buổi rong chơi
Thời gian như lá rớt rời nhẹ bâng
Còn chăng chi chút bâng khuâng
Để mà còn giữ những lần đến Thu
TÌM
Trả lờiXóaĐường như mây mịt mù chân lý
Và thênh thang một cỏi mơ hồ
Thấy gì trong lời hát hư vô
Rồi ru ngủ con tim trẻ dại
Đường như xa tít mù vô định
Và mênh mang một cỏi vô tình
Thấy gì trong một kiếp lặng thinh
Đang đốt lữa chờ hóa thân trẻ lại
THẤY
Đã thấy rồi vầng hào quang rất lạ
Lối rất quen như đã lâu rồi
Rất tĩnh lặng và yên bình quá đỗi!
Lòng bỗng nhẹ như mây giữa lưng trời
Đã thấy rồi nơi cạnh bên rất lạ
Dẫu không xa nhưng đã vợi vời
Một rất củ và lòng rất mới
Ngước mặt lên là một khoãng trời.
Trả lờiXóaCON TRAI TÙ NHÂN
Ngày tháng tù đày của cha con đem làm báu vật
Nổi đau buồn của mẹ con con làm của hồi môn
Cửa từ bi có lần con rủ bỏ
Nỗi muộn phiền thù hận nuôi tâm hồn
Và thế rồi những khoãng lặng chiều hôm
Người vay nợ cho con thêm báu vật
Gánh tâm hồn sớm mai vừa nặng trĩu
Giữa chợ đời con thêm của hồi môn
Trả lờiXóaTHỪA KẾ
Ngày tháng xa nhà của cha con đem làm báu vật
Nổi gian truân của mẹ chị làm của hồi môn
Chiến tranh lùi xa niềm riêng vẫn còn
Những vết đau cha không còn nữa
Bởi vì cha đã về với thiên đường
Nhưng thế rồi những biến động đời con
Người vay nợ tặng thêm báu vật
Gánh tâm hồn sớm mai vừa nặng trĩu
Giữa chợ đời chị thêm của hồi môn.
TÌM
Trả lờiXóaĐường như mây mịt mù chân lý
Và thênh thang một cỏi mơ hồ
Tìm bình yên trong tiếng vọng hư vô
Rồi ru ngủ con tim khờ dại
Đường như xa tít mù vô định
Và mênh mang một cỏi vô hình
Tìm gì trong một kiếp lặng thinh
Đang đốt lữa chờ hóa thân trẻ lại
nhiều thơ hay quá.. :(
Trả lờiXóa