KHẬP KHIỄNG
Một môi một
tóc ở cùng đầu.
Môi cười: -
tóc trắng chẵng duyên lâu!
Ai hay thế sự
răng khập khiễng
Nên nổi u
hoài mắt trũng sâu!
|
Ta buông mùa hạ trôi đi,
Dẫu chưa nói hết những gì với nhau. Một lần theo gió mưa đau, Mây kia tím ngắt sét thâu đêm trường. Ta buông mùa Hạ vấn vương, Dẫu chưa đi hết đoạn đường em qua. Chiều nghiêng bóng đổ hóa gìa. Thu sang rẽ lối mình ta rụng buồn. Xin buông một chút tơ vương, Để còn níu giữ chút tương tư này. Để thôi trong lá thu bay, Tình riêng ta viết chuyện ngày đã qua. |
|
Thu sang chưa có nắng vàng.
Người về bên ấy mưa càng mênh mông.
Co ro như thuở ngày Đông.
Hay là vì chút se lòng biệt ly.
Trời vô tình có biết gì!
Mưa qua xóm nhỏ vừa khi rất buồn
Thu sang chưa có lá vàng
Bóng nghiêng dẫn lối trăng vàng về sông.
Người về bên ấy mênh mông.
Để mưa làm ướt má hồng nhạt phai.
Thu sang ngân tiếng thơ dài.
Rượu tương phùng ấy say ai bên này …
|
|
Có những khúc sông cong mà đẹp,
bỡi tự nhiên mang dáng vẽ hiền hòa. Có nhửng phận đời lắm phong ba, vẫn đứng thẳng bởi người ta không quỳ xuống Có những nghĩ suy cạn nguồn oan uổng,
nên cuối dòng khát hạn khi mưa.
Có phận người hoàn cảnh đẫy đưa... mãi trong ngần một tâm hồn tinh khiết. Ngỡ khi sông uốn vòng ôm mỏi mệt, nhưng thực ra nước đang muốn hóa rồng. Ví như người thầm lặng trống không, nhưng tiềm ẩn một tinh thần dũng mãnh !
Ngày mưa 07/ 2013
|
|
Một Xuân, một Hạ đã trôi qua
Thu đến buồn đau những lá già Xin gió thôi qua mùa ly biệt Vui gì bão tố với phong ba. Một Xuân, một Hạ ta thêm già Trắng ngà màu tóc chút phôi pha
Xin cứ rêu rong là xưa củ
Vằng vặc trăng soi mộng lá hoa.
[ THU 2013 ]
|